Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2011

“NGƯỠNG TÂM LÝ” và biểu tình lần thứ 11


Khi đưa tin về thị trường chứng khoán, các nhà đài, báo thường sử dụng thuật ngữ “NGƯỠNG TÂM LÝ” để trấn an các nhà đầu tư khi giá cổ phiếu sụt giá thê thảm hoặc khích lệ họ khi thị trường chứng khoán có xu hướng đi lên. Thuật ngữ này cũng được sử dụng trong các bản tin về thị trường vàng trong những ngày vừa qua khi giá vàng thi nhau nhảy nhót điên đảo. Mở rộng phạm vi ra, hoàn toàn có thể sử dụng thuật ngữ “NGƯỠNG TÂM LÝ” để nói về những cuộc biểu tình đã qua và các cuộc biểu tình sắp tới.
Thông thường, người ta hay chọn các con số chẵn trăm, chẵn chục cho “ngưỡng tâm lý” trong thị trường chứng khoán như 300, 350 hay 400 điểm ... Với biểu tình, “ngưỡng tâm lý” đầu tiên sẽ là con số 11. Hoàn toàn dễ hiểu bởi vì:
Cuộc biểu tình lần thứ 11 sắp tới sẽ diễn ra trong bối cảnh UBNDTP Hà nội đã phát đi một thông báo quái gở về chủ trương dẹp bỏ biểu tình vào ngày 18/8/2011. Sự quái gở này chẳng khó để nhận ra – một thông báo mà không có ai chịu trách nhiệm về nội dung cũng như tính hợp hiến hợp pháp của nó, một thông báo chẳng biết là gửi cho ai. Tột cùng của sự quái gở là việc các đài, báo “quốc doanh” lại ồ ạt đưa tin mà không cần biết làm như thế có vi phạm Luật Báo chí tuyên truyền hay không.
Phải thừa nhận một thực tế rằng, dù muốn hay không thì cái thông báo quái gở nêu trên cũng đã tạo ra một “ngưỡng tâm lý” cho cả hai phía – chính quyền và những người biểu tình yêu nước. Cái ngưỡng này gắn liền với con số 11 – số lần biểu tình sẽ đạt được trong ngày chủ nhật sắp tới.
Về phía chính quyền Tp Hà nội, con số 11 sẽ là giới hạn cuối cùng của các cuộc biểu tình tự phát. Đây là “ngưỡng tâm lý” để họ chứng tỏ rằng sức mạnh của bộ máy chính quyền đi đến đâu và năng lực phục vụ Đảng CS của các quan chức thành phố như thế nào. Chính vì vậy, trong ngày chủ nhật 21/8/2011, các cấp uỷ đảng và chính quyền của Hà nội sẽ vào cuộc hết sức quyết liệt, sẵn sàng “áp dụng các biện pháp cần thiết” để khống chế cho các cuộc biểu tình yêu nước tự phát không thể vượt qua con số 11 – “ngưỡng tâm lý” kỳ vọng của họ.
Đối với tất cả những ai đã, đang và sẽ tham gia biểu tình yêu nước, con số 11 chắc chắn sẽ không phải là con số cuối cùng. Tuy nhiên, cái thông báo quái gở cũng ít nhiều gây ra tâm lý e ngại cho một số người. Vượt qua “ngưỡng tâm lý” đầy khó khăn này, những người biểu tình yêu nước sẽ lại thêm một lần khẳng định ý chí quyết tâm bảo vệ chủ quyền đất nước của mình.
Có rất nhiều người đã đặt ra câu hỏi: “Các cuộc biểu tình phản đối Trung quốc này sẽ kéo dài bao lâu?”. Quả thực là rất khó trả lời. Với những người đi biểu tình yêu nước, con số giới hạn cụ thể bao nhiêu đã không còn là vấn đề quan trọng nữa rồi, nhưng chắc hẳn trong sâu thẳm mỗi người, chẳng có ai mong muốn kéo dài nó thành vô hạn, bởi vì như vậy sẽ chỉ có lợi cho lũ giặc ngoại bang khi nội bộ chúng ta mất đoàn kết (chẳng phải như ai đó đã tếu táo nói rằng đây là nét văn hoá đặc sắc mới của Hà nội, có thể phát triển thành dịch vụ du lịch biểu tình để hấp dẫn khách ngoại quốc).
Ngưỡng tâm lý” của các cuộc biểu tình yêu nước sẽ không xuất hiện nếu như không có cuộc đàn áp thô bạo ngày 17/7 và cái thông báo quái gở ngày 18/8.
Ngưỡng tâm lý” của các cuộc biểu tình yêu nước sẽ tiếp tục tăng trưởng nếu như các cấp chính quyền vẫn tìm mọi cách ngăn cản bằng trấn áp vũ lực. Chính quyền Tp Hà nội sẽ không thể kiềm chế được sự tăng trưởng của “ngưỡng tâm lý” biểu tình giống như Chính phủ đã không thể kiềm chế được tình hình lạm phát từ đầu năm cho đến nay nếu một khi khoảng cách giữa chính quyền và người dân ngày càng bị đẩy ra xa mãi.
Ngưỡng tâm lý” của các cuộc biểu tình yêu nước sẽ tự triệt tiêu khi chủ trương đường lối và hành động của chính quyền đáp ứng được nguyện vọng, ý chí của quần chúng nhân dân yêu nước, ví dụ cụ thể như:
  • Quốc hội ra được một nghị quyết phù hợp với lòng dân về vấn đề bảo vệ chủ quyền biển, đảo của Việt nam
  • Quốc hội soạn thảo, thông qua và ban hành bộ luật về bảo vệ chủ quyền biển đảo
  • Chính phủ có những chương trình hành động thiết thực hiệu quả nhằm hỗ trợ và bảo vệ ngư dân
  • Chính phủ có những hành động kịp thời ngăn chặn âm mưu bành trướng của Trung quốc khi họ ồ ạt đưa lao động trái phép vào các dự án kinh tế trọng điểm của Việt nam ...
  • Còn nữa và nhiều lắm !!!

Chắc hẳn sẽ có rất nhiều người hồi hộp chờ đợi xem “ngưỡng tâm lý” biểu tình sẽ diễn biến như thế nào trong ngày chủ nhật 21/8/2011. Với tôi, đây sẽ là một sự kiện đáng để quan tâm và tham gia vào.

BIỂU TÌNH TRÊN PHỐ "CÒM"


Chẳng hiểu sao, mấy hôm trước không thể vào được Blog của mình thành ra hôm nay mới update cái bài này được. Đành tự an ủi là nó đã được đăng kịp thời trên Blog Quê-choa của Bọ Lập.


Thế là một tuần làm việc căng thẳng đã trôi qua, giờ là lúc tha hồ "đánh võng" trên xa lộ thông tin mang tên DÂN TA, vào thăm các hãng thông tấn xã DÂN LẬP và đương nhiên là phải ghé qua mấy dãy phố "CÒM". Ối chà, chưa đến "chủ nhật tươi hồng" (*) mà mà đã đông đáo để, bao nhiêu còm-sỹ với tên gọi thân thương "khách ẩn danh" (và cả "không thèm ẩn danh" nữa) đang hăng hái đăng đàn. Rất nhiều bài viết cùng với vô vàn "còm-men" đã được tung lên. Nào là câu hỏi đặt ra, nào là gợi ý để ngỏ, những dòng cảm ơn, những câu chúc tụng ... và không thể thiếu những lời chê bai, những câu chọc ngoáy. Nhưng ấn tượng nhất vẫn là những câu hẹn hò "gặp nhau vào sáng chủ nhật".
Thú thật, trước đây tôi là một kẻ cầu toàn nên chỉ dám tham gia "biểu tình yêu nước" trên các phố "CÒM". Nghĩa là chỉ cần một  cái Laptop có phần mềm vượt tường lửa, cộng thêm một nickname thật đình đám với cái Avatar gây ấn tượng, thế là đủ hành trang để "xuống đường" biểu tình ở phố "CÒM" rồi. Quả thực đi biểu tình trên phố "CÒM" sướng thật. Mưa không tới mặt, nắng chẳng đến đầu, lại còn an toàn nữa chứ. Để tăng không khí sôi nổi thì cứ gọi thêm vài thằng bạn thân đến tụ tập là xong. Biểu tình kiểu này tha hồ "lai rai" cho đến lúc nào cũng được, ngay cả khi những người biểu tình trên phố đã về nhà đi ngủ từ lâu sau một ngày mệt nhọc. Hô khẩu hiệu thoải mái, kể cả những khẩu hiệu rất chi là nhạy cảm như "đả đảo bè này lũ nọ" mà không lo khản cổ hay bị ai bắt. Rồi lại còn tha hồ đọc các còm-men hóm hỉnh và vô vàn xờ-lô-gân "có cánh" ... Thế nhưng mọi sự đã hoàn toàn thay đổi trong cái ngày 17/7 tàn khốc ấy. Nhìn hình ảnh đồng bào của mình đi biểu tinh yêu nước bị dồn đẩy thô bạo lên xe buýt, bị khiêng như súc vật, bị chà đạp không thương tiếc ... được đăng đầy ắp trên các trang mạng, tôi thực sự bàng hoàng sửng sốt. Nhưng cũng thật cảm phục biết bao khi được xem hình ảnh những người yêu nước tiếp tục biểu tình tại Mỹ đình ngay khi được thả ra. Từ giờ phút đó tôi đã quyết định tạm biệt phố "CÒM" để hoà mình vào dòng người biểu tình yêu nước.
Hôm nay, khi trở lại phố "CÒM" với không khí thân quen, tôi chợt lấy làm tiếc cho những ai vẫn đang còn tự giam mình ở nơi đó mà chưa một lần dấn thân vào các cuộc biểu tình mỗi sáng chủ nhật. Ngẫm lại những gì đã diễn ra trong mấy tuần qua, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi được tận mắt chứng kiến thời khắc lịch sử trong ngày 24/7 đáng nhớ, ngày đầu tiên tôi đi tham gia biểu tình.
Thời khắc lịch sử - không thể gọi khác được khi đoàn biểu tình cùng nhau vinh danh những tên tuổi Nguỵ Văn Thà, Trương Hồng Đào, Nguyễn Văn Phương ... bên cạnh những tên tuổi Trần Văn Phương, Vũ Phi Trừ, Bùi Duy Hiển ... Tất cả đều là con dân Đất Việt đã ngã xuống cho cùng một nghĩa lớn cao cả - giữ gìn chủ quyền biển đảo của Việt nam, dù trước đó họ thuộc về hai chiến tuyến đối lập. Lần đầu tiên trong lịch sử, sự hy sinh của những người vốn không nằm trong danh sách "Tổ quốc ghi công" đã được người dân yêu nước vinh danh ngay tại Thủ đô Hà nội.
Thời khắc lịch sử - chính xác là như vậy khi những người anh hùng ở trận chiến Hoàng sa, Trường sa đã cùng sánh vai nhau trong một đội ngũ, đồng hành với những người dân yêu nước đi biểu tình chống quân Trung quốc xâm lược. Cho đến tận lúc này, nước mắt tôi vẫn trào dâng lên mỗi khi nhớ về thời khắc lịch sử đó. Dù có ai đã cố tình quên các anh nhưng lịch sử dân tộc Việt nam cùng với những người dân yêu nước mãi luôn luôn nhớ.
Viết đôi dòng này tôi muốn nhắn gửi đến những người bạn thân vẫn đang còn loanh quanh đâu đó trên phố "CÒM" rằng: thời khắc lịch sử thường xảy ra bất ngờ với những người không chủ động chờ đón. Để khám phá bản thân và có cơ hội chứng kiến những thời khắc lịch sử, không gì tốt hơn là trực tiếp tham gia vào quá trình vận động kiến tạo ra nó. Hãy đứng lên đi, sơn hà nguy biến, xin đừng vô cảm (**), đừng ngồi mãi  ở đó mà băn khoăn với những câu hỏi: "Biểu tình lai rai thì đi đến đâu?", "Đằng sau biểu tình là cái gì?" hay "Biểu tình chỉ mãi đi trên vỉa hè hay sao?" ... Tôi tin rằng khi đã hoà mình vào dòng người biểu tình yêu nước chống quân Trung quốc xâm lược, các bạn sẽ chiêm nghiệm được những cảm xúc diệu kỳ và mỗi chúng ta sẽ tìm ra những câu trả lời xác đáng cho riêng mình.
__________
(*) - mượn lời của nhà văn Thuỳ Linh.
(**) - nguyên văn một biểu ngữ trong cuộc biểu tình ngày 7/8/20011

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

"BIỂU TÌNH QUỐC DOANH" VÀ "BIỂU TÌNH DÂN LẬP"


Thời quan liêu bao cấp đã trôi qua lâu nên những gì liên quan đến "mậu dịch quốc doanh" cũng dần chìm vào quên lãng. Thuở ấy, hầu như tất cả hàng hoá thiết yếu đều do các cơ sở quốc doanh sản xuất và phân phối, nhưng cung không đủ cầu nên vẫn có nhiều mặt hàng do các cơ sở dân doanh làm ra và tiêu thụ. Công bằng mà nói, đã có rất nhiều mặt hàng do cơ sở quốc doanh sản xuất tốt hơn hẳn, vì vậy mới có "tiêu chuẩn" đánh giá chất lượng thời đó là "hàng quốc doanh" và "hàng gia công" (ý nói đến các sản phẩm dân doanh). Tuy nhiên, có một vài trường hợp cá biệt thì đồ quốc doanh lại thua kém tệ hại. Những ai đã từng trải qua thời kỳ đó ắt hẳn không thể quên được sự khác biệt kinh hoàng giữa phở "không người lái" của cửa hàng mậu dịch quốc doanh với những phở Thìn Bờ Hồ, phở Tư Lùn ... ở Hà nội. Chỉ số ít người có tiền thời ấy mới được thưởng thức hương vị của những bát phở dân doanh (hay còn gọi là "phở ngoài"), đa số còn lại đều phải tạm hài lòng với gì hiện có cho nên những ai, dù ít tiền thôi nhưng muốn thử chút "phở ngoài" cũng đều bị nhìn ngó xoi mói như một kẻ xấu (!?). Sau này, có nhiều thứ được sản xuất và tiêu thụ độc quyền dưới nhãn "quốc doanh" có chất lượng tệ hại đã trở thành câu chuyện đàm tiếu trong xã hội. Chắc hẳn nhiều người vẫn chưa quên câu cửa miệng một thời - "phở mậu dịch, kịch ti-vi".
Sáng chủ nhật vừa rồi (7-8-2011) có hai cuộc xuống đường khiến cho tôi liên tưởng đến những vấn đề tưởng đã chìm sâu trong quá khứ. Nhưng trước hết phải nói rằng: tôi không hề có ý định nhạo báng ý nghĩa nhân văn và mục đích cao cả của cuộc tuần hành "Ủng hộ nạn nhân chất độc da cam" vừa qua, nhưng có có một số điều không thể không suy nghĩ:
Từ lâu lắm rồi, hầu hết các cuộc biểu tình tuần hành ở trong nước đều do các "cơ sở quốc doanh" như Đoàn Thanh niên, Mặt trận Tổ quốc, Uỷ ban nhân dân ... độc quyền tổ chức. Với lực lượng truyền thông đại chúng hùng hậu đưa tin (hàng trăm tờ báo "lề phải" cùng với các đài truyền hình Nhà nước phát sóng trực tiếp) thì khâu "phân phối, tiêu thụ" cũng xem như là độc quyền. Thế nhưng "chất lượng, hương vị" của nó như thế nào sẽ còn phải tranh luận nhiều.
Khi nguồn cung của của các "cơ sở quốc doanh" nói trên không thể đáp ứng được nhu cầu bầy tỏ lòng yêu nước của những người dân trước tình hình biển đảo Việt nam hiện nay thì sự xuất hiện của "biểu tình dân lập" bên cạnh "biểu tình quốc doanh" là điều tất yếu. Về quy mô thì "biểu tình quốc doanh" có số lượng người tham gia đông áp đảo (lên tới hàng vạn như Vietnamnet đưa tin) nhưng về "chất lượng yêu nước" thì có lẽ không thể vượt qua các cuộc "biểu tình dân lập". Mặc dù không được báo chí "lề phải" đưa tin, không được các đài truyền hình Nhà nước đả động tới nhưng "biểu tình dân lập" vẫn mau chóng đi vào lòng người và chứng tỏ được sức sống mãnh liệt trong suốt những tháng qua.
Những câu hỏi được đặt ra ở đây là: 
Phải chăng biểu tình yêu nước mãi mãi chỉ thuộc về các "cơ sở quốc doanh" ?
Phải chăng những người dân yêu nước tham gia "biểu tình dân lập" sẽ cần phải được "chăm sóc" giống như những người dám đi ăn "phở ngoài" trước kia.
Nếu không phải như vậy thì các báo "lề phải" và các đài truyền hình Nhà nước hãy nói lên chính kiến của mình.

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

Tại sao lại muộn ?
Vì công việc chuyên môn quá bận rộn.
Vì mải lo cho gia đình, con cái nên nhiều lúc thờ ơ với thế sự cuộc đời.
Vì chưa bao giờ đủ kiên nhẫn ngồi trước máy tính để làm một việc không liên quan đến chuyên môn.
Vì ... và vì rất nhiều thứ khác nữa.
Nay thì đã khác !
Tình hình kinh tế, xã hội ... ở đất nước mình đang có nhiều vấn đề quá.
Lạm phát đang lên cao, đồng lương ngày càng còm cõi, đã vậy, những tin tức đáng lo ngại về Biển Đông - Trường sa - Hoàng sa ngày càng nóng bỏng khiến cho lòng mình bồn chồn không yên, chẳng còn tập trung vào công việc được nữa.
Đã thế, giữa đám đồng nghiệp trong đầu lúc nào cũng chỉ ám ảnh toàn "If ... then" với "Begin ... end" và "AND ...OR" gì đó thì tâm trạng của mình bị xem như một thứ kỳ dị từ xó xỉnh nào chui ra, biết chia xẻ cùng ai bây giờ ?.
Với vợ, con ư ? Chưa đến lúc.
Chỉ có cách xuống đường cùng mọi người đi biểu tình chống Tàu xâm lược thì mới giúp mình lấy lại sự thăng bằng và hy vọng có thêm những người bạn mới.
Ngày 17 tháng Bảy mình đã chủ định đi nhưng rồi lại vướng công việc ở xa nên không đi được. Về xem trên In-tờ-nét mới biết "cú đạp lịch sử" của đại uý Minh, vậy là mình chẳng còn lý do gì để ngồi yên được nữa.
Ngày 24 tháng Bảy vừa rồi là một ngày thật đáng nhớ. Mình đã lần đầu tiên tham gia biểu tình cùng mọi người. Tuy vẫn còn đôi chút e dè mặc cảm vì tham gia muộn (chứ không phải vì mấy chú CA hay AN đâu) nhưng cuối cùng thì cũng đâu vào đấy hết cả.
Chiều 31/7/2011 - cuộc "Hội ngộ của lòng yêu nước" diễn ra thật là vui và cảm động. Mình đã có thêm những người bạn mới.
Rõ ràng là "MUỘN CÒN HƠN KHÔNG KHI NÀO".